Anh có đang nhớ em không?

Saturday, 24 August 2013

Vì nỗi nhớ của em vô tình đi lạc, mãi loay hoay và mắc kẹt bóng hình anh ở đó. Nên lần này, chỉ duy nhất lần này, em muốn hỏi, anh có đang nhớ em không?
Nỗi nhớ vốn dĩ vô hình nhưng mạnh mẽ, quyết liệt vô cùng anh ạ. Em thấy nó thành hình, rồi lớn dần trong em tự lúc nào không hay.
 
Có thể là vào một phút giây nào đó, của một ngày xa xôi nào đó, thuộc mùa cũ đã trôi qua, vô tình em gặp anh, cảm mến anh, rồi tự nhiên nhớ anh thôi.
 
Em vẫn nghĩ những nỗi nhớ vu vơ, dành cho một ai đó vu vơ, cũng sẽ nhanh trôi như một chiều nắng mỏng và gió chẳng nhiều.
 
Nhưng em lầm rồi, nỗi nhớ anh cứ kỳ kỳ làm sao ấy. Nó dai dẳng, khi mềm mại quanh quẩn trong em, khi thít chặt con tim đến nhói. Anh nói xem, nó có lạ lùng không?
 
Em biết rằng cách duy nhất để xua đuổi nó đi là gặp anh nhiều hơn. Hẳn là vậy. Có gặp rồi mới được tận mắt nhìn, tận mắt dõi theo, tâm trí không phải hình dung tưởng tượng, rằng anh hôm nay đi đâu, làm gì, mặc gì, ăn gì, thậm chí... nghĩ gì.
 
Em không đủ can đảm để nói thẳng ra rằng vì nhớ anh nên em mới tìm cách gặp. Nhưng em đủ sức gom cho đầy dũng khí chỉ để... ngắm nhìn anh từ xa.
 
Anh có đang nhớ em không? 1
Phải, em thật ngốc, nhưng biết làm sao khi đứng trước mặt anh em cứ trở nên lớ ngớ, vụng về? Em cũng muốn tự tin như ai kia cười nói với anh, cũng muốn được trêu đùa cùng anh, muốn được lại gần anh dù chỉ là gần anh hơn một chút. Nhưng em cứ sợ, cứ miên man, càng nghĩ lại càng sợ, càng sợ lại càng đứng cách xa anh. Mà, càng xa thì càng nhớ.
 
Phải, em trẻ con, ngô nghê và trao yêu thương đi vụng dại. Nhưng em biết rõ, rằng anh sẽ chẳng quan tâm, dù anh biết cũng chẳng mảy may để ý. Anh vẫn ở đó, vẫn tồn tại, vẫn thường trực, khiến em chỉ còn cách tự thắp lên hy vọng rồi khum tay giữ cho ngọn lửa cỏn con đừng tắt.
 
Cả anh nữa, cũng đừng nhẫn tâm làm tắt...
 
Em sẽ ngoan mà, nhớ anh nhưng nhớ rất hiền, dù khóc cũng không mếu và nấc to.
 
Em sẽ ngoan mà, nhớ anh nhưng sẽ nhớ rất khẽ và thật êm, dù anh có thấy phiền hay không thì cũng không để anh nhận ra rồi khó chịu.
 
Em biết, nhớ anh khi chưa được sự đồng ý của anh là em vô lý, có phần cứng đầu cứng cổ, nhưng tim em cũng mềm, cũng ngoan nữa, nên sẽ gắng sức nồng nàn với duy nhất bóng hình anh ở đó.
 
Thế nên, anh cứ yên tâm ngụ ở trái tim em. Và nhân một ngày trời không thật đẹp, nắng không thật vàng, em cũng chưa thật ngoan, nhưng tâm trạng anh lại đủ vui thì cho em hỏi anh một câu thôi nhé!
 
Rằng, lúc này, ngay lúc này, anh có đang nhớ em không?

Chẳng phải vì cái gì hết...

Hồi nhỏ tôi hay thắc mắc: “Sao mẹ dốt quá vậy? Cái gì cũng không biết ăn”. Nhà có thứ gì ngon hoặc ai cho đồ ăn thức uống gì, mẹ cũng để dành cho ba và mấy chị em tôi. Câu nói mà tôi hay nghe mẹ lặp đi, lặp lại suốt những năm tháng tuổi thơ là “bụng mẹ yếu, ăn vô mắc công uống thuốc”.
Tôi nhớ có lần bác Tư ở Cái Bè mang cho trái sầu riêng thiệt bự, mẹ bóc từng múi sầu riêng để trong những cái dĩa nhỏ: Cái này phần ba, cái này phần thằng Minh, con Thắm, con Thư, con út... Tôi đang ngồi chóc ngóc bên cạnh, đếm đi đếm lại thấy nhà có 6 người sao chỉ có 5 phần, hỏi thì mẹ bảo: “Sầu riêng coi vậy mà rất độc, bụng yếu như bụng mẹ ăn vô là bị trúng liền”. Tôi thấy mẹ thật đáng thương. Bụng dạ gì mà yếu dữ vậy, ăn cái gì vô cũng đau, cũng trúng.
Năm đó tôi 8 tuổi.
Năm tôi 15 tuổi thì ba mất. Đây là cú sốc lớn đối với mẹ và anh em tôi vì ba là trụ cột trong gia đình. Mẹ gầy tọp đi. Thường ngày mẹ vốn ăn uống kém, bây giờ lại càng tệ hơn. Mẹ bảo tôi: “Tụi con phải ráng học. Bây giờ không có ba...”. Mẹ chỉ nói vậy rồi nghẹn lời. Mấy anh chị thương mẹ nên một buổi đi học, một buổi phụ mẹ làm mấy công rẫy. Riêng tôi vì là út nên ưu tiên được tập trung học hành. Công việc của tôi là nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Mẹ không cho tôi ra rẫy vì bảo tôi vốn yếu đuối từ nhỏ, không quen làm mấy chuyện nặng nhọc, nắng nôi...
Ngoài thời gian đi học, suốt ngày tôi quẩn quanh trong nhà. Cái nhà chúng tôi ở từ khi ba mất đã mấy mùa mưa nhưng chưa được lợp lại. Mẹ nói để ráng làm kiếm tiền lợp ngói luôn. Nói thì nói vậy thôi chớ kiếm được đồng tiền, mẹ và mấy anh chị tôi phải tưới mồ hôi trên từng luống rau. Đủ ăn đã là may mắn, lấy đâu ra dư dả mà cất nhà?
Tôi nhớ có lần đang ngủ bỗng giật mình vì trời mưa. Tôi mở mắt ra, thấy mẹ đang ngồi thu lu ở góc giường. Trời mưa, nhà bị dột, mẹ nhường chỗ khô cho tôi nên phải nép vào góc giường để tránh những giọt mưa theo kẻ lá nhỏ giọt xuống chỗ nằm. Trong ánh sáng tù mù của ngọn đèn trứng vịt, tôi thấy bóng mẹ gầy gò, nhỏ xíu... Anh hai nói sau này có tiền sẽ cất cho mẹ một ngôi nhà thật to, thật đẹp.
Rồi anh hai, chị ba tôi đi làm. Mẹ đỡ vất vả hơn nhưng vẫn không chịu buông mấy công rẫy. Mẹ nói, còn ăn là còn làm, chừng nào hết ăn thì mới hết làm. Nói chuyện ăn thì tôi lại bực mình. Mấy anh chị đi làm có tiền mua đồ ăn ngon cho mẹ, mẹ lại để trên bàn thờ ba cho đến lúc thiu thối. Bị cằn nhằn thì những lần sau mẹ lại bảo tôi và chị tư ăn. Mẹ nói: “Mẹ già rồi, ăn uống bao nhiêu mà mua cho tốn tiền. Mấy cái đồ này, mẹ ăn vô lại nặng bụng, khó tiêu”. Đến lúc đó mà tôi vẫn còn tin như vậy. Tôi không hề nghĩ rằng, tất cả những gì ngon ngọt, mẹ đều dành cả cho anh em tôi...
... Tôi lấy chồng được 4 năm thì mẹ mất. Ngôi nhà mà anh hai hứa cất cho mẹ vẫn chỉ là ước mơ vì anh lập gia đình rồi có con, cuộc sống cũng vất vả. Ngày mẹ ra đi, trời mưa tầm tã. Mấy anh em tôi ngồi cạnh mẹ trên chiếc đi - văng, đứa nào cũng có rất nhiều điều muốn nói nhưng đứa nào cũng nghẹn lời...
Riêng tôi, đến lúc đó thì tôi đã hiểu vì sao suốt cuộc đời của mình, mẹ chẳng bao giờ biết ăn những thứ ngon ngọt. Chẳng phải vì bụng mẹ yếu, chẳng phải vì sợ lạ miệng khó tiêu, chẳng phải vì cái gì hết... Chỉ là vì mẹ muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho chồng con.
Chân lý đơn giản ấy của trái tim những người mẹ mãi đến khi lấy chồng, sinh con tôi mới hiểu ra...

Xem trào lưu "Can Lộ Lộ" trên phố Việt

Friday, 23 August 2013


Hẳn nhiều người phải nhíu mày ngán ngẩm khi bất chợt bắt gặp một cô gái ăn mặc thoáng đãng chẳng kém Can Lộ Lộ trên đường phố Việt.
Can Lộ Lộ (Gan Lulu) là một cái tên khiến có thể khiến công chúng đi từ cảm giác ngạc nhiên tột độ sang kinh hãi. Tất cả cũng nằm ở kiểu trang phục mát mẻ, gợi cảm thái quá của mỹ nhân lắm chiêu. Can Lộ Lộ "nghiện" phong cách khoe thân đến mức công chúng có lẽ chẳng lạ lẫm gì với mọi ngóc ngách trên cơ thể của cô nàng. Cũng từ đây, cụm từ "Can Lộ Lộ" thường được mọi người ví von cho những thiết kế thoáng đãng, khoe da thịt thẳng thắn. 
Hai chị em nhà Can Lộ Lộ khoe thân với chất liệu màn tuyn
Ngược trở về đất nước hình chữ S, ngẫm ra, trên phố Việt cũng chứa đựng không ít trang phục mát mẻ sánh ngang của Can Lộ Lộ. Đó là thiết kế mỏng tang, ngắn cũn, khoét xẻ đến tức mắt hay đơn giản là người mặc cố tình khoe ra nội y trông phản cảm vô cùng. Nhìn vào hình ảnh, nhiều người trẻ còn phải lắc đầu ngao ngắn chứ đừng nói đến những người lớn tuổi có suy nghĩ nghiêm khắc hơn. "Sao họ có thể ăn mặc như thế ra đường nhỉ?" có lẽ là thắc mắc chung của bất cứ ai.
Thường, hình ảnh này được người đi đường chụp lại và tung lên cộng đồng mạng. Theo đó, kiểu ăn mặc không giống ai của các cô gái trẻ lập tức thu hút và lan truyền nhanh một cách chóng mặt. Chẳng hiểu, chủ nhân bức hình sẽ nghĩ gì khi vô tình bắt gặp hình ảnh chính mình và đọc bình luận của mọi người - chủ yếu là chỉ trích nặng nề - trong một ngày lang thang trên mạng?
Cùng xem một vài trang phục "Can Lộ Lộ" trên đường phố để thấy giới trẻ Việt giờ cũng táo bạo đến nhức mắt:
Cô gái này khiến nhiều người nhíu mày vì khoe nội y phản cảm với thiết kế cổ khoét sâu
Nhìn vào bức hình này có lẽ nhiều người lầm tưởng do vội vàng nên cô gái này quên mặc quần ra đường. Xu hướng "giấu quần" được nhiều sao khai thác, đặc biệt mỹ nhân Hàn. Tuy nhiên, nếu không được ứng dụng khéo léo, tín đồ sẽ rơi vào trường hơp như cô gái trong ảnh
Chẳng cứ cánh mày râu, ngay cả phái nữ cũng khó rời mắt khi bắt gặp một cô gái ăn mặc mát mẻ kiểu này trong các khu trung tâm thương mại
Chiếc áo voan xuyên thấu bỗng trở nên phản cảm vì sự thiếu khéo léo của chủ nhân
Cô gái này liệu có nhầm tưởng đường phố là bể bơi không?
Áo em phất phơ trong gió
Một trường hợp tương tự được ghi nhận trên phố Việt
Cô gái này nên thay nội y đen trùng màu với chiếc áo xuyên thấu
Áo yếm ra phố
Muôn kiểu cách khoe nội y phản cảm của giới trẻ Việt

Cô nàng mùa thu đầy cá tính

Cùng khám phá phong cách thời trang đầy cá tính của chuyên viên trang trí nội thất Trần Kim. Áo khoác mỏng, áo nịt ngực, quần chẽn là trang phục cô chọn cho mùa thu này.
Công việc chính của Trần Kim là một chuyên viên trang trí nội thất, bên cạnh đó cô rất yêu thích công việc của một người mẫu ảnh. Dù là nghề tay trái nhưng nó vẫn giúp cô có được nhiều niềm vui khi cộng tác với các tạp chí và trang thông tin điện tử. Gu thẩm mỹ tốt cùng phong cách thời trang đầy cá tính đã khiến các ekip thực hiện các chuyên mục fashionista, street style hào hứng khi làm việc cùng cô.
Trong phong cách thời trang, Trần Kim không trói buộc mình theo bất cứ một quy chuẩn nào. Bởi cô là người thích nét phóng khoáng và yêu sự tự do. Cách mix trang phục của Trần Kim phụ thuộc phần lớn vào cảm xúc và những tác động mạnh mẽ từ trào lưu đang thịnh hành.
Cùng khám phá phong cách thời trang vô cùng sexy và đầy cá tính của Trần Kim
Độc giả Trần Kim
Trần Kim chia sẻ, cách chọn trang phục và phối hợp chúng ra sao phụ thuộc phần lớn vào cảm xúc
Những chiếc áo khoác lửng là phục trang không thể thiếu của Trần Kim trong mùa Thu
Sở hữu vóc dáng mảnh dẻ, nhưng Trần Kim luôn có bí quyết để hút ánh nhìn
Sơ mi đen kết hợp cùng quần chẽn với gam màu tương phản
Một Trần Kim thanh lịch với quần ống suông kẻ sọc nhưng "dấu tích" sexy vẫn hiển hiện ở áo ren thêu lấp ló nội y
Trần Kim cũng không bỏ lỡ xu hướng sử dụng áo nịt ngực đang được cá tín đồ thời trang thế giới mê mẩn
Một cô nàng vô cùng sexy và cá tính
Còn bạn, phong cách thời trang của bạn thế nào?

Ngắm "đóa hồng" làm mê mệt mày râu Thái

Chanya Tamada là siêu mẫu gợi cảm nhất nhì của làng giải trí xứ chùa vàng.
Ngắm  Ngắm Ngắm  Ngắm  Ngắm
Trang trước, [1], 2,  3,  4,  Trang sau
Mỹ Phương trong sáng, xinh đẹp khoe sắc dưới tiết trời phương Nam dịu mát.
Võ Thị Mỹ Phương từng được các bạn trẻ biết đến khi tham gia các cuộc thi Miss Teen, Người đẹp Hoa anh đào. Tuy không dành được giải thưởng gì ở hai cuộc thi đó nhưng cô gái người Phú Quốc này cũng đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp.
Hiện tại, Mỹ Phương đang theo học tại trường Sài Gòn tourist. Bên cạnh việc học ở trường, Mỹ Phương còn tham gia các hoạt động nghệ thuật như: người mẫu ảnh, đóng phim, quảng cáo.
Gia đình không có ai theo đuổi nghệ thuật nhưng Mỹ Phương mong muốn sẽ được thử sức mình nhiều hơn nữa trong lĩnh vực điện ảnh. Cô muốn trau dồi kỹ năng, kiến thức trong quá trình tham gia đóng phim để có thể trở thành một diễn viên điện ảnh nổi tiếng, được nhiều người hâm mộ yêu mến.
Một số hình ảnh của Mỹ Phương:
Mỹ Phương sinh năm 1993 ở Phú Quốc
Năm lớp 10, Phương bắt đầu chuyển lên Sài Gòn học tiếp cấp 3
Hiện tại, Phương đang là sinh viên của trường Sài Gòn tourist
Cô gái Phú Quốc này từng để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong cuộc thi Miss Teen, Người đẹp Hoa anh đào
Hiện tại, Mỹ Phương đang góp mặt trong nhiều bộ phim truyền hình
Photo & retouch: Alexz
Stylist: Daniel.P
Makeup: Bo Kenny Ho
Model: Võ Mỹ Phương

  • » Truyện Ngắn

  • » Truyện Dài Kỳ

  • » Góc Trái Tim

  • » Truyện Cười

  • » Bạn Trẻ - Cuộc Sống

  • » Truyện Kinh Dị

  • » Thơ Tình

  • » AEGISUB

  • » PROSHOW PRODUCER

  • » Web - Wap