vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Mình không cưới được không anh? (P.2)

Một người con gái mang trong mình căn bệnh thế kỷ thì làm sao xứng đáng với tình yêu của anh?
Hoài thở dài, nhìn Quang đang đăm chiêu:
- Anh muốn tổ chức sinh nhật cho Thảo thật sao?
- Ừ, em giúp anh nhé!
- Vâng! Nhưng anh đâu phải là người cô bé đợi?
- Điều đó không quan trọng mà em!
Quang biết, Hoài không hề muốn anh tổ chức sinh nhật cho Thảo, cũng không muốn giúp anh nhưng vì tình nghĩa với Huyền mà cô luôn đối tốt với anh, luôn chiều theo ý anh.
Mình không cưới được không anh? (P.2) - 1
Thảo giờ cũng đã mang trong mình căn bệnh thế kỷ, có yêu nhau thì họ cũng không thể đến với nhau (Ảnh minh họa)
Với lý do có chút chuyện buồn, Hoài đưa Thảo đi dạo một vòng quanh bệnh viện. Ngồi lại ở ghế đá trong vườn hoa, cô kể đủ thứ chuyện trên trời, dưới biển để kéo dài thời gian cho Quang chuẩn bị tiệc sinh nhật.
Hoài cũng không hiểu mình đang làm gì nữa, cô biết anh thật sự quan tâm đến Thảo nhưng có lẽ đây chỉ là sự quan tâm nhất thời. Vì dù sao chăng nữa, Thảo giờ cũng đã mang trong mình căn bệnh thế kỷ, có yêu nhau thì họ cũng không thể đến với nhau. Cô hy vọng, sau tất cả những chân thành cô dành cho Quang, anh sẽ rung động và dành tình yêu cho cô.
Về phòng bệnh, Thảo hết sức ngạc nhiên khi phòng bệnh được trang trí rất đẹp, tất cả bệnh nhân và vài y bác sĩ ca trực đã tụ tập đông đủ, chiếc bánh ga tô được thắp nến lung linh. Anh đón cô với nụ cười dịu dàng:
- Chúc mừng sinh nhật em!
Thảo cảm động đỡ lấy bó hoa thạch thảo trắng mỏng manh từ tay Quang, cô lắp bắp:
- Sao… sao anh biết em thích hoa thạch thảo trắng?
- Anh là bác sĩ mà! – Anh nháy mắt tinh nghịch.
Khuôn mặt Thảo bỗng nhiên nóng ran, trái tim cô loạn nhịp, chẳng lẽ cô đã có cảm tình với vị bác sĩ đẹp trai này? Không, cô không cho phép mình có ý nghĩ ấy, không được, không bao giờ được có ý nghĩ ấy...
- Em cảm ơn!
- Từ từ hãy cảm ơn, anh còn có món quà cho em!
Nói đoạn, anh đưa cho Thảo một hộp quà được gói rất đẹp. Mở hộp quà ra, cô hét lên sung sướng, ôm chầm lấy anh như quên mất bao ánh mắt xung quanh đang dõi theo. Một chiếc máy ảnh cô ao ước từ lâu. Thảo ngắm nghía một hồi, rồi đưa lại cho anh:
- Em không nhận đâu.
- Sao không nhận? – Quang ngạc nhiên.
- Vì nó mắc lắm!
- Hãy tiếp tục ước mơ của mình! Đâu phải mọi thứ đã kết thúc hả em? Hãy nhận đi em, coi như là sự động viên của anh dành cho em!
Bệnh nhân và các y bác sĩ xung quanh vun vào, Thảo e thẹn áp chiếc máy ảnh vào má nói nhỏ:
Cảm ơn anh… bác sĩ! – Cô cảm động quá, cô biết trái tim mình đang loạn nhịp hạnh phúc.
***
Một tuần trước.
- Anh thì hiểu gì chứ!
Nói đoạn, Thảo vụt đứng dậy rồi chạy nhanh về phía phòng bệnh. Anh nhoài người định chạy theo thì bất ngờ chuông điện thoại reo, anh vội nhìn, là số điện thoại lạ.
- Anh Quang ạ, em có việc muốn gặp anh, em hẹn anh ở quán cà phê ngoài cổng…
Là người yêu của Thảo, là thằng hèn, là kẻ đã chạy trốn khi biết cô bị một kẻ mang bệnh HIV cưỡng hiếp.
Cậu nói đi, cậu hẹn gặp tôi có việc gì?
- Em muốn hỏi thăm tình hình của Thảo.
- Sao cậu không vào tận nơi? Cô ấy nhớ cậu lắm đấy!
- Em… em không thể, em… em cũng nhớ cô ấy. Nhưng nhà em chỉ có duy nhất mình em… em không thể...
Nói rồi cậu ta bật khóc nức nở. Quang nhìn cậu ta vô cảm, cậu ta nhút nhát, nhu nhược quá. Mà cũng đúng thôi, yêu rút cuộc cũng chỉ là để kiếm lấy một người vợ, người chồng ưng ý thôi mà. Nghĩ chua chát vậy, Quang lại quay sang nhìn cậu bé bên cạnh mà thấy thương hại.
- Giờ cậu muốn gì?
- Em muốn nhờ anh chăm sóc Thảo giúp em, em biết anh có tình cảm đặc biệt dành cho cô ấy.
Quang thoáng ngạc nhiên. Cậu ta nhu nhược thật, nhưng phải nói là khá thông minh và tinh tế. Quang không đáp, im lặng nghe tiếp câu chuyện của cậu.
Em sẽ nói cho anh biết vài sở thích đặc biệt của Thảo. Cô ấy thích đọc sách, thích hoa thạch thảo trắng và giờ đang góp tiền để mua một chiếc máy ảnh…
Quang chăm chú lắng nghe, anh dần thay đổi cách nhìn về người yêu của Thảo. Hóa ra cậu này cũng tâm lý lắm, cũng biết lo lắng cho Thảo và cũng yêu cô ấy thật lòng. Nhưng cuộc đời mà, anh cũng không trách gì cậu ấy!
Quang nhìn lơ đãng, thoáng tưởng tượng... ừ thì nếu là anh, trong trường hợp này anh có dám bảo vệ tình yêu của mình đến cùng không? Anh không chắc nhưng anh sẽ không cho phép người con gái anh yêu bị tổn thương.
***
Kể từ hôm nhận được món quà sinh nhật, Thảo bắt đầu để ý đến anh bác sĩ nhiều hơn và mỗi lần nghĩ đến gương mặt điển trai của Quang, trái tim cô lại đập loạn nhịp.
Hàng ngày, cô chi muốn thấy Quang đến phòng bệnh hoặc thường xuyên nhìn ra khoảng sân rộng để mong bắt gặp thấy hình dáng anh.
Cô không hiểu nổi trái tim mình nữa. Đôi lúc, anh đi dưới sân, bất giác ngước lên phòng Thảo, thấy cô đang nhìn về phía mình, anh nháy mắt thay lời chào khiến mặt cô nóng ran. Chẳng lẽ, cô đã yêu?
Nhưng càng có ý nghĩ ấy, cô càng cảm thấy tội lỗi. Cô đau khổ dày vò bản thân. Một người con gái từng bị làm nhục, một người con gái mang trong mình căn bệnh thế kỷ  thì sao còn xứng với anh? Cô nghĩ mà nước mắt lăn dài.
Điện thoại báo có tin nhắn facebook, cô mở lên xem, là tin nhắn của bác sĩ Quang: “Ngó ra sân đi”. Cô nhìn ra, thấy anh đang ở ngoài sân vẫy vẫy. Cô nhắn lại: “Bác sĩ làm gì đấy ạ?”. Quang gửi hình mặt cười ngộ nghĩnh: “Chụp anh kiểu ảnh coi như thử máy đi”.
Cô mỉm cười thầm nghĩ “Trẻ con quá!”, rồi hì hụi nhắn tin: “Để hôm nào đi ra ngoài chụp, chứ ở đây ngại lắm, toàn bệnh nhân, họ lại chạnh lòng!”. “Mai nhé, mai anh không có ca trực, anh đưa em đến nơi này chụp ảnh, đảm bảo em thích!”.
Cô lưỡng lự, rồi cũng trả lời lại “Vâng”. Anh quơ quơ tay chào rồi đi tiếp. Tim cô lại rộn lên nhịp thổn thức.
(Còn nữa)
Giữa Quang và Thảo dường như "tình trong như đã... mặt ngoài còn e". Nhưng Thảo đang mang trong mình căn bệnh thế kỷ thì làm sao dám đáp lại tình yêu của anh? Và với sự chân thành của mình, liệu Quang có "quy phục" được trái tim của người con gái xinh đẹp, yếu mềm ấy? Mời các bạn hãy đón đọc phần tiếp theo vào lúc 9h00 ngày 2/11/2014.

No comments:

Tuấn Còi Blog