vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Anh đã quên mất rằng tình yêu chỉ dành cho hai người để rồi vội vã buông tay hạnh phúc của mình, để rồi khi quay lại, chúng tan biến như chưa từng tồn tại.

Con người có thể gặp được người mình thích không phải là chuyện dễ dàng gì. Huống hồ giữa biển người kia, em gặp được anh, bên anh và yêu anh. Vậy mà chỉ vì sự ích kỷ của bản thân, chỉ vì thứ tình cảm thoáng đến với người con gái khác, anh dứt khoát chia tay. Em đồng ý, và dù lúc ấy có tổn thương đến mức nào đi nữa thì liều thuốc thời gian cũng vẫn chữa lành tất cả. Bây giờ em ổn. Bây giờ em hạnh phúc. 

Anh biết không, có một số người và một số việc, gặp được rồi sẽ không thể buông tay. Nếu như buông tay rồi thì sẽ không tìm lại được. Anh quay về mong em tha thứ, mong được bắt đầu lại từ đầu cũng chỉ vô ích, bởi đơn giản đã có người yêu em hơn anh, trân trọng em hơn anh và thương em nhiều hơn anh đã từng. Đừng nghĩ em sẽ mãi nặng lòng vì một người không đáng. Em không muốn bị quá khứ ràng buộc, cũng không muốn chúng trở thành vật cản trên con đường đi tìm hạnh phúc của riêng mình. 

Anh ấy yêu em, nhưng không phải yêu như cách anh đã từng. Có những chuyện không nên để người thứ ba chen vào. Anh đã quên mất rằng tình yêu chỉ dành cho hai người để rồi vội vã buông tay hạnh phúc của mình, để rồi khi quay lại, chúng tan biến như chưa từng tồn tại.

Anh ấy yêu em, còn anh? 1
Anh ấy thương em, nhưng không phải thương như cách anh đã từng. Anh ấy thương em vì trái tim đã mang quá nhiều vết cắt, vì những nỗi đau trong cuộc đời khó lòng bước qua. Anh ấy thương em mà giúp em vượt qua tất cả, tìm lại được chính mình, tìm lại những an nhiên giản đơn trong cuộc sống. Còn anh, anh thương em, hay thương hại em vậy? Anh thương hại em nên mới vừa yêu cô ấy vừa quan tâm đến em, vừa quan tâm đến một kẻ bỗng nhiên trở thành người thứ ba?

Anh ấy bên em, theo đúng nghĩa của một người con trai yêu thương một người con gái, luôn chở che, bảo vệ em trước những khó khăn trong cuộc sống. Còn anh, anh bên em như bên một món đồ chơi thuộc quyền sở hữu của mình, khi cần thì tìm đến, khi chán ngán rồi lại dẹp vào một góc mà lãng quên. Vậy ra tình cảm anh đối với em chỉ như thế, mối quan hệ mang danh nghĩa tình yêu của chúng ta trước kia cũng chỉ đến mức đấy mà thôi.

Anh ghét bị so sánh với người khác, đúng không? Anh có biết rằng anh không xứng đáng nhận lấy tình cảm của em, không xứng đáng để em nói một câu “tha thứ”. Vậy nên đừng quay lại nữa, đừng cố níu giữ một mối quan hệ đã không hề tồn tại. Tình yêu mất rồi, không lấy lại được đâu.
 
Theo
 Cát Cánh / Trí Thức Trẻ

Ngày cuối năm, sẽ thôi nhớ về yêu thương đã ngủ yên một góc nào đó trong trái tim còn lộn xộn để đón lấy những an yên dù ít ỏi nhưng là món quà cuối cùng của một năm cũ dù không trọn vẹn.

Trời cuối đông, gió lùa thốc vào mái phố rồi bất chợt nằm co ro. Những chuyến xe bus vội vã đến vội vã rời mang theo bước chân gấp gáp, bỗng thấy mọi thứ của  ngày cuối năm chòng chành, chới với và xô bồ đến lạ. Ngày cuối năm, vẫn như bao ngày bình thường khác đủ 24 giờ nhưng dường như có chút gì đó dùng dằng, níu kéo và thấy trống trải vô cùng. 

Đếm chậm thời gian, lặng nhìn tờ lịch treo tường im lìm một mình, chẳng nỡ xé bỏ đi như mọi ngày vì sợ. Sợ thời gian trôi, sợ cuốn đi những điều cũ, những điều chưa kịp làm và cả vô vàn cảm xúc chưa nói thành lời…Khi chiếc đồng hồ nhích dần từng tích tắc, khoảnh khắc kim giờ và kim phút chạm nhau trên một đường thẳng của ngày cuối cùng ấy đã là một khoảng cách rất xa. Là khoảng cách giữa năm cũ và năm mới, giữa điều đã cũ và điều sắp mới, giữa gần và xa; giữa những điều khó gọi thành tên…

Ngày cuối năm, phố chòng chành vụn vỡ những tia nắng đầu ngày còn lảng bảng sương sớm. Phố uống trọn những ánh nhìn, cả những tiếng thở dài thật khẽ khô khốc và cả bàn chân ai vội vã bước. 

Ngày cuối năm, nhắn nhủ lòng mình sống chậm lại một chút để gói trọn cảm xúc yên bình khi một vòng tuần hoàn sắp khép lại…

Ngày cuối năm, ủ đầy trong lòng bàn tay mùa đông thật ấm, hít căng lồng ngực mùi vị tinh khôi của sáng sớm chòng chành nắng đợi gió bên song. Lắng nghe giọt café rơi tí tách chạm xuống đáy cốc, vỡ tan, như giây phút viên gạch nối giữa năm cũ và năm mới không còn giới hạn.

Ngày cuối năm, gói gém lại những điều đã cũ để khép lại một giấc mơ của ngày hôm qua, mỉm cười đặt niềm tin cho lựa chọn ngày sau, sẽ là hạnh phúc theo đến suốt cuộc đời. Khi những yêu thương đã trôi tuột khỏi tay thì cũng nên mạnh dạn vứt bỏ và tìm một yêu thương khác xứng đáng hơn. Thực tâm chẳng ai là quan trọng nhất đối với ai hết, chỉ có bản thân mới thực sự quan trọng với chính mình. Học cách trân quý bản thân mình trong một năm mới sắp gõ cửa, biết đâu, hạnh phúc một lần nữa mỉm cười…

Ngày cuối năm, sẽ thôi nhớ về yêu thương đã ngủ yên một góc nào đó trong trái tim còn lộn xộn để đón lấy những an yên dù ít ỏi nhưng là món quà cuối cùng của một năm cũ dù không trọn vẹn.

Ngày cuối năm, ai còn nhắn nhủ điều gì? 1


Ngày cuối năm, thèm được trở về nơi ấy, một nơi dù có đi hết cuộc đời vẫn khao khát được tìm lại. Đó là nhà. Để được hít lấy vội vàng vị đất sỏi mằn mặn, nồng nồng in hằn những bước chân cha và giọt mồ hôi của mẹ. Để biết rằng thời gian chẳng chờ đợi một ai khi không biết trân trọng. Mái tóc cha đã phủ đầy sương gió, đôi mắt mẹ ủ đầy nỗi lo toan. Dù thương, dù nhớ cũng chỉ nguyện cầu sự bình yên suốt quãng đời còn lại…

Ngày cuối năm, có những chuyến tàu mang tên trở về vẫn lặng lẽ chuyển bánh xình xịch đưa nỗi nhớ về nơi xa. Có những niềm hạnh phúc chỉ cần nghĩ đến và cảm nhận cũng thấy an yên vì ngày cuối năm là để nhìn lại mãn nguyện vì những điều sắp qua dù chưa được vẹn toàn.

Ngày cuối năm, khép lại một mùa cũ, một năm cũ, hãy để lòng mình trải rộng ra, nhẹ nhàng và mãn nguyện. Có những điều chưa thực sự trọn vẹn, có những yêu thương đã vô tình đánh rơi và cả những dự định còn dang dở. Năm cũ sẽ chẳng kịp cho chúng ta thực hiện hết, vậy sao không nạp đầy năng lượng và say mê để bước vào một vòng tuần hoàn mới…

Ngày cuối năm, nhắn nhủ với bản thân rằng có rất nhiều điều đang đợi chờ phía trước…



 
Theo
 Ban Mai Xanh / Trí Thức Trẻ

Người con gái anh mang trong tim mình với những nỗi niềm đau đáu nói rằng cô ấy không thấy an toàn và hạnh phúc với tình yêu anh mang lại, anh biết phải làm sao đây?

12h trưa, phố vắng, thứ nắng vàng sánh hiếm hoi những ngày gió mùa về thắp lên trong lòng người một niềm hân hoan đến lạ, mọi cảnh vật như bừng sáng, bản nhạc Noel sớm vang lên đâu đó giữa lòng thành phố không đủ sức thu hút sự chú ý phía Vi. Cô bước lững thững trên hè phố, chỉ biết có ngọn heo may gầy vẫn còn lạc lối, chưa kịp theo mùa thu đi xa, mải miết rong chơi, mải miết trêu đùa Vi.

Heo may gầy, sao buốt lạnh đến thế? Vi mải nghĩ mà những giọt tròn lăn ra từ khóe mắt lúc nào chẳng hay. Cô gái có mái tóc màu hạt dẻ ấy luôn vậy, không cho phép mình yếu mềm nhưng lại khóc trong những lúc mình vô thức nhất, vì những hững hờ dồn nén, vì những ấm ức phải chịu đựng và bây giờ, cả những khổ đau, nỗi đau thực sự chứ không phải do Vi cả nghĩ rồi tự huyễn hoặc mình...

Vi trở về Khói - quán cafe sách nhỏ xinh ẩn mình giữa những ngày đông lạnh lẽo, nơi ấy chứa đựng kí ức của cả một quãng thanh xuân bồng bột, những quãng đằm mình thật chậm trong nhịp chảy tình yêu, hết thảy Khói đều chứng kiến, mối tình bắt đầu 2 năm về trước nhưng giờ thì khác thật rồi.

Vi quen Long một chiều cuối Đông, Khói vẫn lặng lờ với những bản nhạc du dương kéo người ta khỏi bộn bề cuộc sống. Long là dân văn, cây bút quen thuộc về truyện ngắn trên một số tạp chí cho người trẻ. Thực sự không hề tầm thường chút nào, Vi đã tự vỡ ra điều đó lúc nói chuyện được một lát và Long tự giới thiệu về mình.

Sở dĩ vậy vì ngay từ ánh mắt đầu tiên bắt gặp, cô đã thấy tia nhìn của Long có gì đó khác lạ, ánh mắt chứa đựng những nỗi buồn ẩn kín của một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế. Long ít nói, giọng nói trầm tĩnh, đều đều nhưng lại vô cùng đáng tin tưởng. Vi đoán biết sau giọng nói ấy là một con tim nồng nhiệt. Chính sự phỏng đoán đó đã kéo Vi lại gần Long, liều lĩnh chạm tay vào con tim ấy để rồi xem nó nồng nhiệt tới mức độ nào ?

Thế nhưng chẳng để Vi phải lên kế hoạch cưa cẩm, Long đã đổ cái rầm. Vi ngạc nhiên vì những kẻ có máu nghệ sĩ như Long thường cao ngạo, mà không hẳn, nên nói là khó nắm bắt thì đúng hơn. Thế nên người mà họ chọn lựa để đồng hành, gắn kết cũng sẽ "không bình thường" theo hệ quy chiếu của họ. Vi không ngờ Long đã nói yêu cô ngay mùa gió ấy. Còn cô, hoan hỉ với một hạnh phúc sớm hoen màu chia li, rạn vỡ vì vốn tự thân, nó chưa bao giờ vẹn tròn những cảm xúc trong nhau.

Anh sẽ yêu em khác người yêu cũ 1

Vi là một cô gái thừa nhạy cảm, dĩ nhiên, dù không phải dân nghệ sĩ. Ngay từ những bước đầu tiên đi cùng Long, Vi đã sớm lờ mờ về một khoảng cách không thể nào xóa nhòa. Nó ngăn cản những nồng nhiệt nơi Long vì cô vẫn tin, người như Long khi yêu thương ai đó sẽ khiến người ta thực sự thấy mình được yêu đến cuồng nhiệt, si mê. Hà cớ gì bên anh, cô không thể cảm nhận được những nồng nhiệt đó. Luôn luôn hụt hẫng, luôn luôn mòn mỏi vì những xúc cảm không vẹn tròn, không phải vì cô quá đòi hỏi mà chỉ là... chỉ là những nồng nhiệt ấy, dường như Long đã dành hết cho một người đã chẳng còn bên anh nữa.

Vi đã nhiều lần thắc mắc về quá khứ của Long, anh đã từng yêu người nào đó tới mức không thể yêu ai hơn thế nữa? Long không trả lời, chỉ níu chặt vai cô, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói đều đều:

- Bây giờ người anh yêu là em.

Vi lặng đi, những giọt nước mắt chờ chực rớt đầy trên gò má. Long đang ghì chặt lấy cô, Vi chẳng thể ý thức nổi mình. Chỉ những khi Vi dỗi hờn hay tỏ ra không hài lòng vì sự hờ hững của Long mới mong anh nồng nhiệt như thế, một cái ôm hay một cái siết tay rất chặt nhưng rồi qua đi, Vi lại tiếp tục đắm mình trong đợi chờ, nhiều lúc chính Vi không hiểu nổi mình, tự trách mình quá nghĩ ngợi nhưng thực sự, việc thường xuyên rơi vào trạng thái thấy mình đáng thương trong mối quan hệ với Long vượt quá chịu đựng của Vi khiến cô chẳng thể nào vui vẻ.

Vi vẫn thế, tìm mọi lí do bao biện cho cảm xúc của mình, cô đã cố gắng nghĩ Long trước giờ vẫn vậy, rằng cách anh yêu một người trước giờ vẫn chỉ có vậy thôi. Để chiếc bóng quá khứ đè nặng lên mối quan hệ hiện tại, hoàn toàn là không nên, Vi biết nhưng cô không thể phủ nhận hoàn toàn những cảm xúc cùng nỗi hẫng hụt, nghi ngờ của mình. Luôn luôn tự dỗi hờn, ủ rũ rồi tự tươi tỉnh lại. Luôn luôn tự nghi ngờ rồi tìm cách tự tháo gỡ. Tại sao yêu cô mà Long cứ để cô tự loay hoay trong mối quan hệ của hai người? 

Long đến Khói, muốn vô tình gặp Vi như cái cách hai người trước đây từng quen nhau. Không có, chị chủ quán bảo Vi đã không đến đây được một tuần rồi. Long thẫn thờ ngồi xuống góc quán quen, bao nhiêu kí ức lại chợt ùa về. Vi nói hai người chia tay một tuần trước, lần đầu tiên suốt hai năm yêu nhau dù bao lần dỗi hờn vì quá khứ của anh, Vi cũng không quyết liệt đến thế.

Anh sẽ yêu em khác người yêu cũ 2

Phút giây Vi sắp quay lưng với anh, Long đọc thấy trong mắt cô cả một miền hoang hoải. Chính anh chứ không phải ai khác đã đong đầy niềm hoang hoải ấy. Chắc Vi đã khóc rất nhiều. Là lỗi của anh. Long chẳng ngờ mình không thể che đậy cái khoảng trống vô hình đó. Long thừa nhận, rằng có lẽ anh sẽ không thể nồng nhiệt với bất kì ai như cô gái trong quá khứ anh đã từng yêu, cho đến khi gặp Vi. Không phải mối tình bồng bột quá ư ngọt ngào như lần đầu tiên ấy. Long đã từng mất mát nên với Vi, anh thận trọng và trầm tĩnh hơn. Long không ngờ nó vẽ ra trong lòng Vi vô vàn những nỗi niềm hẫng hụt của một cô gái đôi mươi đã từng ấp ủ về mối tình đầu với một chàng trai nghệ sĩ. Nhất lại là cô ấy quá nhạy cảm và nồng nhiệt, như Vi.

Người con gái Long từng yêu trong quá khứ cho đến bây giờ thực sự không còn bất cứ liên hệ nào trong cuộc sống của anh, Vi vẫn âm thầm ghen tuông. Cô lo sợ điều gì? Người ta bảo những mối quan hệ ngoài luồng bắt nguồn trong ý nghĩ, chính những ý nghĩ đó mới thực sự là nguyên nhân sâu xa và nguy hiểm đẩy mối quan hệ đến bên bờ tan vỡ. Không lẽ... Vi tin như vậy? Long không dám chắc Vi có lo nghĩ quá nhiều. Những lời Vi nói với anh lần gặp nhau cuối ấy, rằng suốt hai năm bên cạnh nhau, cô chưa bao giờ trọn vẹn với hạnh phúc anh mang lại làm tâm tưởng anh nhói đau khôn tả. Người con gái anh mang trong tim mình với những nỗi niềm đau đáu nói rằng cô ấy không thấy an toàn và hạnh phúc với tình yêu anh mang lại, anh biết phải làm sao đây?

Long không có thói quen rũ bỏ toàn bộ kí ức sau một mối quan hệ đổ vỡ. Cô gái đến trước Vi, không ngoại lệ. Chính thói quen tai hại ấy đã làm giọt nước tràn li khi Vi tìm thấy trong hộc tủ của anh bao kỉ niệm của một mối tình đã qua được chôn giấu kĩ càng. Những bức thư tay, những câu thơ ngập một màu của sự say mê, nồng nhiệt. Long chưa bao giờ làm cho Vi những điều tương tự, cô đã gào lên trong nước mắt:

- Tại sao anh dối em? Tại sao anh không kể cho em nghe tất cả. Anh nói đi, nói đi...

 Một khoảng yên lặng rất lâu, vẫn chỉ có tiếng Vi vang lên trong căn phòng:

- Em hiểu rồi, vì anh chưa bao giờ yêu em như chị ấy. Thì ra em chỉ là kẻ thế chân.

Vi vùng bỏ chạy, tiếng cốc thủy tinh vỡ vụn như báo cho Long rõ hơn về sự rời bỏ đó. Anh tính đuổi theo nhưng không biết nói gì với cô nên ngập ngừng. Vi không hiểu Long rồi. Chưa bao giờ anh coi cô là người thay thế. Chỉ vì anh yêu Vi theo một cách khác hơn những mong những niềm tin đong đầy vững chắc, sẽ có thể đi cùng nhau lâu dài, nào ngờ... nào ngờ Vi không dám tin anh, cô sợ mình ảo tưởng rồi sẽ đớn đau quá nhiều trong mối quan hệ của hai người.

Long tự trách mình, tự hối hận đã để người con gái anh yêu phải loay hoay với những hoài nghi và thương tổn mà anh, từ đầu chí cuối không hề hay biết, không hề hay hiểu, chỉ nghĩ đó là những dỗi hờn vu vơ mà một cô gái đôi mươi nên và cần có. Long không nghĩ Vi học cách yêu anh trưởng thành đến thế, thận trọng đến thế. Tự nín nhịn, tự dỗ dành tim mình thật ngoan. Anh sai rồi, thật sự sai. Để một cô gái cảm thấy thật đáng thương trong tình yêu chính mình thì thật khó bao biện, tất cả chỉ vì Vi đã quá hết mình cho mối quan hệ của hai người. 

Một tuần sau ngày Vi nói ra những lời đó, đã có lúc Long nghĩ dừng lại sẽ tốt hơn cho Vi khi ở cạnh anh, Vi không dám tin tưởng, không thấy an toàn một chút nào nhưng rồi Long đã phát hiện ra ý định đó rồ dại đến mức độ nào. Vi quan trọng với anh hơn anh tưởng và trong giây phút ấy, Long đã quyết định mình phải giữ được Vi.

Anh sẽ yêu em khác người yêu cũ 3

Long đứng dậy quay về phía cửa quán:

- Xịch! - tiếng cánh cửa bật mở khi Long chưa kịp xoáy chốt, Vi xuất hiện, gương mặt hốc hác, bờ môi khô khốc vì gió hanh hao, cả đến đôi mắt cũng trùng xuống, một nỗi buồn nặng trịch. Vi không nhìn Long, bất thần yên lặng rồi định vùng bỏ chạy nhưng Long kịp giữ tay cô;

- Em đừng đi! Đừng rời bỏ anh, có được không?

Sau câu nói ấy, Vi đã bất động trong cái ôm chặt cứng, những nức nở bắt đầu òa vỡ. Vi chưa thể tha thứ cũng không thể giữ tim mình khỏi những tổn thương nhưng thực sự, cô đâu có tin mình là kẻ thay thế. Tất cả chỉ vì Long cứ im lặng đến đáng ghét như vậy. Một nụ hôn lên tóc rất nhẹ, giọng Long nghẹn lại:

- Đừng tự làm đau mình như thế, cô bé à! Anh sẽ yêu em theo một cách khác. Quá khứ là chuyện của quá khứ, đừng để tâm đến nữa, chỉ cần biết đến hiện tại của chúng ta thôi...

Vi lại cười, ngượng nghịu trong yên lặng. Long không có lỗi, cả quá khứ của anh cũng vậy. Long nói đúng, chỉ nên biết đến hiện tại của nhau. Tất cả chỉ là cơn mộng mị. Vi tự nhủ mình: tự tin lên nào, cô gái! Bởi lẽ chẳng có lí do gì để Vi lo sợ, sẽ mất Long. Nếu đã chấp nhận cùng nhau trên quãng đường dài, hãy tưởng tin và học cách làm mình hạnh phúc trong chính những yêu thương ấy, đi qua gió giông, hạnh phúc sẽ vẹn tròn. Có lẽ định nghĩa cho những xúc cảm vẹn tròn Vi cất công tìm kiếm, chỉ đơn giản vậy thôi!
 
Theo
 Di An / Trí Thức Trẻ

Hà Nội rất đẹp. Dù sau này tôi có qua bao miền đất khác thì Hà Nội vẫn là tình yêu lớn trong tôi. 
**
ha-noi-trong-toi
Tôi có một người bạn Sài Gòn đặc biệt. Tên cậu ấy là Huy, đang là sinh viên trường ĐH Công Nghiệp TP HCM. Đó là tất cả những gì tôi biết về cậu. Thi thoảng chúng tôi liên lạc qua gmai, điện thoại và yahoo. Khi ấy, chúng tôi hay kể về thành phố mình sinh sống. Hà Nội và Sài Gòn. Tôi chưa đặt chân đến Sài Gòn lần nào nhưng qua những bức ảnh cậu ấy gửi cho tôi - tôi thấy nó thật đẹp. Huy hay hỏi: "Hà Nội có gì đặc biệt?". Tôi trả lời ngay - Hà Nội là thành phố lớn, nổi tiếng phồn hoa. Nếu chỉ kể riêng những tòa nhà, những trung tâm mua sắm, những con phố tấp nập... cũng mất rất nhiều thời gian. Hà Nội trong tôi đâu đơn thuẩn chỉ có vậy. Tôi là người Hà Nội. Tôi yêu thành phố này, yêu cả những điều bình dị mà ít người chú ý tới.
Hà Nội của tôi có gì đẹp? Câu hỏi này thật khó trả lời. Vì lẽ, đối với tôi những gì thân quen luôn đẹp, luôn bình yên. Hà Nội "bình minh" sớm hơn Sài Gòn một nhịp. Chỉ 4,5h sáng đã thấy nhộn nhịp những người rủ nhau tập thể dục dưỡng sinh, chạy bộ. Sau bước khởi động cho ngày mới là một li cafe đậm đà trước bữa sáng, rồi mọi người tất bật đi làm. Khoảng thời gian này và giờ tan tầm luôn là ác mộng với tôi. Từ nhà tôi tới trường xe cộ đi lại nườm nượp. Mất cả giờ đồng hồ để thoát khỏi vòng vây của những chiếc xe. Dù mà đông hay mùa hè thì tắc đường cũng là nỗi kinh hoàng. Đó là mặt trái của thành phố đang phát triển này. Một bào thai đang chờ sinh luôn làm bà mẹ đau đớn. Nhưng cũng như sự chào đời của đứa trẻ là niềm hạnh phúc của gia đình. Hà Nội tắc đường lại tạo nên nét riêng của thành phố này.
Tôi thích đi du lịch quanh Hà Nội. Thành phố này bé tí thôi nhưng nhiều ngóc ngách. Sống ở Hà Nội bao năm mà tôi vẫn lạc đường. Khi còn chưa có xe máy, phương tiện đi lại chính của tôi là xe bus. Tôi thích đi xe vào những ngày mưa, những hôm vắng người. Nhưng không phải lúc nào cũng được một mình một ghế. Có những hôm xe đông, tôi thậm chí còn phải đứng trên một chân và chân còn lại...dẫm lên chân người khác. Đương nhiên là Hà Nội có "tật xấu" và còn nhiều điều "đáng sợ" ở Hà Nội. Thế nhưng thành phố này vẫn rất khiến tôi say đắm yêu thương.
Nếu ví Hà Nội như một cô gái đang tuổi yêu liệu có kệch cỡm không nhỉ? Cô ấy xinh đẹp, đỏng đảnh và kiêu kì. Thế nhưng nếu chàng trai nào đó biết kiên nhẫn một chút, chiều chuộng một chút thì sẽ khác. Chinh phục được cô gái ấy anh sẽ thấy chẳng có cô gái nào tuyệt hơn nàng. Đó là lí do vì sao bạn học của tôi vẫn hay nhắn tin cho tôi hỏi " Dạo này Hà Nội có gì khác?". Đó là những người bạn học cùng tôi ở Đại học. Họ đa phần là những người tỉnh lẻ. Tôi là là một trong số ít sinh viên trong lớp có hộ khẩu Hà Nội. Và tôi kể cho họ nghe từng chút đổi thay của HN: những con đường đang xây mới, hàng quán mới mở...Mỗi lần nghe họ nói "Mình nhớ Hà Nội" tôi cũng cảm thấy vui sướng, tự hào.
Một trong những điều đặc biệt ở HN là ẩm thực. Khi còn là sinh viên, tôi hay cùng bạn bè khám phá ẩm thực Hà Nội. Bất cứ món ngon, món lạ nào tôi cũng muốn thử qua. Hà Nội nổi tiếng với Tào phớ, Phở, Bánh tôm Hồ Tây...và cả những món lạ, mới vẫn xuất hiện hàng ngày. Sau này, tôi có dịp đi nhiều thành phố khác, thưởng thức đặc sản ở đó nhưng chẳng thấy nơi nào ngon như nơi này. Chỉ riêng món ẩm thực thôi cũng thấy Hà Nội đặc biệt rồi.
Hà Nội đi vào thơ ca nhiều lắm, thi vị lắm. Một trong những nét đẹp đó là phố, những con đường và cây xanh. Tôi thích hàng phượng vĩ trên đường Lý Thường Kiệt. Tôi thích những tán bằng lăng trên phố Thợ Nhuộm. Mùa xuân hoa sưa nở trắng dốc Ngọc Hà. Mùa đông lá bàng rụng như trải thảm trên phố cổ. Và bây giờ đây, ngay cách nhà tôi vài trăm mét là cả con đường tím rợp hoa Ban... Hà Nội phố được điểm tô bằng cây xanh cho nét đẹp muôn đời cổ kính.
Có một bài hát ca ngợi rằng "Hà Nội đẹp nhất về đêm". Tôi cũng yêu cái tĩnh lặng của đêm Hà Nội. Trái với dáng vẻ xô bồ của Hà Nội vào ban ngày. Đêm Hà Nôi thường chỉ có tiếng rao bán bánh mì, tiếng xào xạc của lá rơi, tiếng chổi tre đêm khuya trên con đường tĩnh lặng. Thi thoảng tôi vẫn rủ vài người bạn đi ngắm đêm Hà Nội. Vào đầu mùa hoa sữa, chúng tôi dạo qua đường Nguyễn Du hít hà hương thơm hăng hắc của nó. Mùi hoa sữa nồng nàn lan tỏa trong không trung khiến tôi mê đắm. Cậu bạn của tôi bảo cứ thấy hương hoa sữa là nhớ Hà Nội. Loài hoa trắng mọc thành chùm này phải chăng từ lâu đã trở thành đặc trưng của riêng Hà Nội?
Hà Nội rất đẹp. Dù sau này tôi có qua bao miền đất khác thì Hà Nội vẫn là tình yêu lớn trong tôi. Và tôi tự hào nói rằng "Tôi là người Hà Nội".

Pá với Mế không phải lo cho con đâu con là con của Pá là người của núi rừng, chả có thứ gì làm khó được con đâu Pá....
***
mang-con-chu-ve-ban
Nhà Y Sản nằm dưới chân một quả đồi, ở làng Sín Tả, xã Chư Nang, thuộc phía Tây Bắc, cách thị trấn Mậu A – huyện Văn Yên ( Yên Bái) khảng 50km. Giữa năm 2011 Y Sản nhận được giấy báo đậu Đại Học ở trên Hà Nội gửi về, Y mừng rớt nước mắt, nhưng lại lo lắng vô cùng, Pá của Y là người rất thẳng tính cũng chỉ vì cái nghèo đeo bám nên chẳng bao giờ muốn cho Y đi học, sau bao nhiêu cố gắng thì Pá cũng chịu để cho Y tiếp tục đến trường, ngày Y chuẩn bị tạm biệt núi rừng lên TP, có mổ một con lợn to mời bà con trong bản.
Đúng lúc bác chuyển thư đi ngang qua thấy Y Sản đang bông đùa cùng lũ trẻ ngoài ngõ, Bác gọi lại rồi đưa cho Y Sản một phong bì, sự tò mò khiến Y Sản bóc vội chiếc bìa thư lúc này Y sướng điên người, cầm tờ giấy trên tay chạy thẳng vào nhà thấy Pá đang ngồi rít thuốc bên vách, ngay khi Pá đặt điếu xuống Y đã reo lên:
- Pá ơi..! Con đỗ ĐH rồi...! Pá cho con đi học cái chữ tiếp nhé??
Pá nhìn nó cau có rồi kêu lên:
- Giàng ơi..!! Đi học cái chữ có no được không? Ở nhà mà giúp Mế mày lên rẫy làm nương...thì mới no được cái bụng chứ?
Y Sản thất thần, mặt buồn rười rượi...Y quá hiểu tính Pá...chắc chắn Pá sẽ kiên quyết không cho nó đi học tiếp đâu. Đến khi mặt trời quá núi Mế mới đi làm về, Y ngồi trước cửa đăm đăm suy nghĩ. Mế thấy lạ nên mới quay ra hỏi:
- Mày làm gì, mà như bị ma rừng bắt mất hồn vậy Y?
Y giật mình ngẩng đầu lên nhìn Mế, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng...vừa thút thít vừa kể lể, sau một hồi Mế mới hiểu rõ đầu, đuôi câu chuyện...Mế nó thở dài, rồi xoa đầu bảo:
- Để từ từ Mế sẽ nói chuyện với Pá...để Pá thông cái đầu, sẽ lại tiếp tục cho mày đi theo con chữ thôi.
Nghe Mế nói xong, hy vọng lại lóe lên trong tâm trí, Y háo hức vào dọn cơm để cả nhà cùng ăn, bữa cơm lặng thinh giữa màn đêm tĩnh mịch, không ai nói một lời...em gái Y hôm nay cũng không quấy khóc như thường ngày...Y cắm cúi ăn, chốc chốc lại liếc nhìn Pá, rồi lại liếc sang nhìn Mế, chẳng ai bảo ai cứ thế ăn nhanh cho qua bữa...
Ăn xong, Y gom bát đũa đi rửa...rồi quay vào buồng ngồi sập xuống cái bàn học đã cũ kĩ, tồi tàn, thậm trí còn bị lũ mọt gặm nhấm trong suốt 12 năm qua, trước mặt Y là đống sách vở chẳng còn quyển nào lành lặn có trang còn rách tả tơi, nhưng đó đều là những tài sản quý giá nhất của Y.
Lúc này, Y Sản nghĩ...phải tìm mọi cách thuyết phục Pá, để Pá đồng ý cho Y được đi học để nuôi con chữ về với bản, nghĩ rồi Y loay hoay dở từng trang sách ra đọc mải miết.
Bên ngoài Mế đi tắm, Pá Y đang ngồi uống rượu, nhâm nhi với đĩa lạc rang. Y rón rén lại gần, ngồi cạnh rót từng cút rượu cho Pá... lúc này Pá đã ngà ngà say, thấy con trai ngồi gần rót rượu cho, Pá nhẹ giọng nói...
- Y Sản..!! nhà mình nghèo lắm...không có đủ tiền nuôi con chữ để mày đi học tiếp đâu...thôi thì mày cứ ở nhà giúp Mế, rồi lấy vợ sinh con bảo ban nhau làm ăn là được mà....
Y mừng thầm trong lòng vì biết rằng, không phải là Pá không muốn cho Y đi học tiếp...mà chỉ sợ không đủ tiền nuôi nên Pá mới nói thế, Y cứ thế lẳng lặng không nói gì, ngồi bên nghe....cho đến khi Pá say hẳn mới dìu đi nghỉ, quay về buồng mình Y nằm xuống, đặt tay lên chán suy ngẫm, rồi ngủ thiếp đi từ bao giờ.
Đến sáng hôm sau cái tin Y đỗ Đại Học đã phủ khắp cả bản, tỉnh dậy Y vừa nhóm xong cái bếp củi, đã thấy mọi người kéo đến chúc mừng, ai ai cũng vui hớn hở khen này, khen nọ... có người vào gặp Y đã thốt lên:
- Giàng ơi...thằng Y mày giỏi quá...! Nhà Sản cho nó ăn thứ gì mà cái đầu nó khôn vậy??
Có người lại
- Thằng Y mày là người may mắn nhất cái bản, cái núi rừng này rồi đấy...
Gần như cả buổi trời Y chỉ ngồi quây quần ở nhà để pha nước mời các Ầm, các Ếm đến chơi, Y cảm giác như trong lòng mình chưa bao giờ vui đến thế, nhiều người hay tin Pá không muốn cho Y đi học tiếp, nên đã giải thích, vận động Pá để mong rằng Pá thay đổi quan điểm của mình...ngay cả Mế Y Sản cũng dùng hết lời lẽ, nhưng sự cố gắng của mọi người chẳng thế làm lung lay nổi cái lập trường vững chắc của Pá ....từ xưa Pá vẫn luôn nổi tiếng là người cứng nhắc, một là một, hai là hai rất khó để có thể thông suốt mọi chuyện.
Quá nửa ngày dân làng tản về dần dần, cuối cùng chẳng còn ai, ngoài Pá Mế, đứa em gái đang ngủ say sưa và Y Sản...cả nhà cứ ngồi đó nhìn nhau không ai nói năng gì. Lát sau Y Sản ríu mày hướng mắt về phía Pá, rồi bắt đầu năn nỉ, dung hết lời lẽ để thuyết phục Pá, nhưng đâu vẫn vào đấy, Pá vẫn không xoay chuyển nửa lời...
Mấy hôm sau, ở trên thị trấn gửi giấy về mời Pá và Y Sản lên để dự Lễ tuyên dương con em đồng bào dân tộc có thành tích xuất sắc trong học tập. Sáng đó 2 Pá con dậy thậy sớm để chuẩn bị, xong xuôi mọi thứ Pá dắt xe ra ngoài cửa, cái xe thống nhất đã bạc sẫm màu, có chỗ còn han dỉ hết cả lớp sơn, Y lẽo đẽo theo sau rồi leo lên xe Pá....từng đoạn đường lồi lõm đất, đá cứ thi nhau nhô lên, có đoạn không đạp nổi Pá lại xuống xe để Y ngồi sau rồi cứ thế dắt qua. Sau gần 2 tiếng Pá con Y Sản cũng đến nơi, được xếp chỗ ổn định ở hội trường, ngồi chờ khoảng 15 phút thì bắt đầu buổi lễ, mở đầu là bài phát biểu khai mạc buổi lễ của đồng chí Chủ tịch huyện, tiếp đó là các tiết mục văn nghệ mở màn rồi đến phần trao quà, bằng khen cho các tấm gương tiêu biểu có thành tích cao trong học tập, Y Sản là người được sướng tên, ngay khi danh sách tuyên dương được mở ra...đứng trên sân khấu Y Sản vui đến mức không còn kìm nén nổi cảm xúc của bản thân, phá lên cười toe toét. Pá Y ngồi dưới trong lòng cũng mừng, cũng hãnh diện vì Y nhiều lắm, Pá không ngờ rằng cậu con trai suốt ngày chỉ bám mặt vào cái bản làng heo hút này của Pá lại tài giỏi đến vậy. Đột nhiên Pá thấy lòng mình ấm áp và hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Nhận thưởng, bằng khen xong Y trở về chỗ, vừa ngồi xuống ghế Pá đã xoa đầu Y và nói:
- Con trai, Pá tự hào về mày lắm...!!
Y Sản chỉ nhìn Pá và cười, nhờ câu nói đó mà lòng Y được an ủi thêm bội phần....Giờ nghỉ trưa Pá con Y Sản rủ nhau ra ngoài quán nước, gọi thêm 2 cốc chè rồi dở mấy bọc xanh xanh , thì ra đấy là suất cơm trưa của Pá và Y, mà Mế phải cất công dậy từ lúc gà gáy để đong gạo thổi cơm cho 2 Pá con mang đi, thấy Pá mình vui, mặt mày hớn hở Y mới hỏi luôn Pá:
- Pá à...! Pá bảo tự hào về con, thì Pá cho con được đi học tiếp đi Pá?? Con biết nhà mình nghèo, lên Hà Nội học con sẽ thu xếp thời gian để đi làm thêm...trên đó có nhiều việc kiếm ra tiền lắm Pá...
Thấy Pá đinh ninh không nói câu gì...Y nghĩ rằng có vẻ như Pá đang phân trước mọi thứ đang diễn ra, rồi Y tiếp tục thuyết phục Pá bằng giọng cụ non:
- Pá ơi...nhiều người cũng nghèo như nhà mình, nhưng lên trên đó họ cũng vừa làm, vừa đi học đấy thôi. Con lớn rồi Pá à...lên đó con sẽ tự lo được cho mình, Pá với Mế không phải lo cho con đâu con là con của Pá là người của núi rừng, chả có thứ gì làm khó được con đâu Pá....
Pá cho con đi học cái chữ nhiều nhiều...để sau này con đem cái "Chữ" về bản dạy cho dân mình để họ biết phân biệt cái tốt, cái xấu để thoát khỏi cái nghèo nhé Pá??
Trước những lời khẩn thiết nài nỉ của con, trước ước muốn đem cái " chữ " về bản khiến Pá động lòng trắc ẩn, ông nhìn thẳng vào mắt Y rồi nói giọng dung dưng:
- Pá biết. con trai ta giỏi, Pá nghĩ thông cái đầu rồi...Y Sản muốn đi học tiếp thì Pá cũng ưng cái bụng. Mong sao con lên đó học tốt cái chữ, không đua đòi hư hỏng, không làm xấu cái mặt Pá Mế, cái mặt dân bản này là được rồi...!!
Y Sản nghe được lời bố, vui quá hét lên...mặc kệ cho những con mắt tò mò, dòm ngó của những người xung quanh...
Chiều hôm đấy Pá và Y trở về luôn, vừa tới nhà gặp Mế Y đã khoe ngay chuyện Pá cho đi học...Mế nhìn đứa con nhỏ nhắn của mình cười, rồi không quên dặn dò:
- Pá đồng ý cho Y Sản đi học rồi, thì Y Sản học hành cho tốt để không phụ lòng Pá Mế...nhà mình còn nghèo, còn thiếu thốn nhiều thứ, vất vả bao nhiêu Pá Mế cũng không sợ, chỉ mong sao con học cho giỏi thế là Pá Mế ấm lòng rồi...
Trước ngày Y Sản lên trường nhập học, nhà có mổ một con lợn to, để mọi người trong bản cùng đến ăn mừng, hay tin Y Sản chuẩn bị lên Hà Nội học nên ai ai cũng đến, chúc Y Sản đủ thứ có người cho quà, có người còn cho cả tiền đi đường nữa...Y Sản thấy vui cái bụng lắm...thực sự Y không muốn dời xa nơi này, nhưng vì ước mơ " Đem con chữ về bản " nên Y Sản đã quyết tâm ra đi...
Kenber

Bước trên đường bạn hiền ơi xin nhớ, nơi xa ấy chắc sẽ không gặp nhau, ta luôn hứa mãi mãi không hề phai, không bao giờ quên hình bóng nhau...
***
nhat-ki-mua-chia-tay
Ngày...tháng...năm...
Sáng hôm nay tụi nó kéo đến sớm hơn mọi hôm, có đứa 5h30 đã có mặt dù 7h mới vào lớp. Đứa nào cũng có vẻ trầm tư, đăm chiêu. Cũng đúng thôi, hôm nay là buổi học cuối cùng mà. Nắng vàng trải nhẹ, gió dịu dàng khẽ đưa. Thời gian dường như cũng chùng chình, đong đưa không muốn trôi. Sẽ không còn những khuôn mặt nhăn nhó, mồ hôi nhễ nhại, tụm năm tụm bảy, nép mình dưới những bóng cây khiêm tốn trong giờ thể dục vì sân trường nắng quá. Sẽ không còn cảnh cô nàng sinh viên vừa đi vừa chia sẻ gói me chua cho những đứa bạn cùng lớp. Sẽ không còn những cuộc cãi vã kịch liệt sau mỗi buổi thi, buổi học nhóm...Tất cả sẽ chỉ là kỉ niệm.

Ngày...tháng...năm...
Hôm nay tụi nó làm lễ ra trường. Trông đứa nào cũng chững chạc hẳn ra, con trai thì quần tây, áo sơ mi, con gái thì cô nào cô đó diện những bộ áo dài thật xinh. Vẫn những gương mặt ấy, giọng hát ấy nhưng sao hôm nay nghe hay lạ kì, cảm xúc lạ kì. Dường như đứa nào cũng cố hết mình trong lần cuối cùng được đứng trên sân trường này, được cảm nhận giây phút thiêng liêng của ngày ra trường. Con cảm ơn thầy đã luôn sát cánh cùng tụi con. Lần nào lớp có chuyện buồn cô cũng là người khóc trước tụi con. Cho chúng con gửi lời xin lỗi đến cô, cô ơi hãy tha lỗi cho tụi con...Những lời nói tận đáy lòng của tụi nó làm ai ai cũng không nén được xúc động. Hình như mắt tụi nó cay cay, mắt thầy cũng đỏ, mắt cô đẫm lệ.
Đặt bàn tay lên môi giữ chặt tiếng nấc nghẹn ngào
Thời gian sao đi mau xin hãy ngừng trôi
Dù vẫn mãi luyến tiếc khi đã xa rồi
Bạn bè ơi vang đâu đây còn giọng nói tiếng cười
Những nỗi nhớ, niềm thương gởi cho ai!
Giọng hát trong trẻo, nghẹn ngào của cô sinh viên nhỏ vang lên làm cảm xúc vỡ òa. Tụi nó ôm chầm lấy nhau, siết chặt lấy nhau mà khóc. Có đứa nhạt nhòa nước mắt, có đứa lặng thinh mãi, có đứa sững sờ, có đứa hàng ngày nổi tiếng quậy phá vậy mà hôm nay lại ôm chầm lấy cô bạn gái ngồi kế bên mà khóc tức tưởi. Cố lên tụi con nhé! Thầy luôn bên cạnh tụi con giọng thầy ấm áp, nồng nàn.
Hôm nay sao trời tối nhanh quá....
Ngày...tháng...năm...
Buổi họp mặt liên hoan cuối cùng của tụi nó. Tụi nó đã hát hết mình, nhảy múa hết mình, sống hết mình cho khoảnh khắc cuối cùng. Ta ghét mày lắm. Ta đã từng nói xấu hầu như hết thảy tụi mày. Nhưng ta yêu tụi mày nhiều lắm. Tụi mày biết không? Con nhỏ lớp trưởng ét lên trong tiếng khóc nức nở. Ta hứa với tụi mày, sau này dù đi đâu làm gì ta cũng sẽ nhớ về lớp chúng ta, lớp SinhK34 thân yêu!
Tụi nó ôm chầm lấy nhau mà hát, mà khóc, mà cười. Rồi lại nằm lăn ra bãi cỏ thả tâm trí vào kí ức. Tìm về ngày ấu thơ, tuổi mộng nhiều mơ ước dưới mái trường, nhiều lần ta ước mơ hái sao trên trời, vòng tay thêm lớn từng ngày, năm tháng ấy trôi đi cách xa vời vợi - tiếng đàn ghi-ta của anh chàng nghệ sĩ vang lên cùng với tiếng của những cô nàng ca sĩ nghiệp dư.
Ngày...tháng...năm...
Hôm nay vắng vẻ quá, yên tĩnh quá. Cái cảm giác ấy lại tràn về vào khoảng thời gian này. Dư âm buổi liên hoan cuối năm vẫn còn đấy. Giọng hát ấy, tiếng khóc ấy, tiếng cười ấy như vẫn còn văng vẳng quanh đây. Thời gian rồi sẽ trôi nhanh, một lứa sinh viên khác lại đến rồi lại đi, chỉ còn lại đây mỗi sân trường này. Hy vọng tụi nó sẽ thành công, sẽ vững vàng, bản lĩnh trên quãng đường đầy chông gai trước mắt...
Bước trên đường bạn hiền ơi xin nhớ, nơi xa ấy chắc sẽ không gặp nhau, ta luôn hứa mãi mãi không hề phai, không bao giờ quên hình bóng nhau - bài hát cuối của tụi nhỏ lại vang lên đâu đây...Gió nhẹ nhàng lướt qua trên sân trường.

Đậu phụ, trà, gà rán… là những món ăn các chị em đừng nên chế biến cho chồng nếu đang trên hành trình tìm con.
Thực phẩm và chuyện ăn uống cũng ảnh hưởng tới chất lượng tinh trùng và quá trình thụ thai. Các chuyên gia đã cảnh báo, những cặp vợ chồng đang trên hành trình đi tìm con yêu ‘chớ dại’ ăn những món này bởi chúng có thể làm giảm chất lượng tinh trùng, khiến cha mẹ có khả năng sinh ra những em bé kém thông minh hoặc thậm chí vô sinh.
1. Đậu phụ
Cánh đàn ông nên cẩn thận khi ăn đậu phụ và các sản phẩm đậu nành khác. Đó là khuyến cáo của các nhà khoa học. Một nghiên cứu gần đây của Trường Đại học Harvard được thực hiện bởi tiến sỹ George Charles Navarro, Mỹ cho biết nếu ăn đậu nành mỗi ngày sẽ khiến số lượng tinh trùng nam giảm sút.
Từ năm 2000 đến năm 2006, các nhà nghiên cứu đã theo dõi thí nghiệm trên 99 người đàn ông. Kết quả thật đáng ngạc nhiên: Những người đàn ông ăn đậu phụ mỗi ngày, mỗi ml tinh dịch có nồng độc tinh trùng thấp hơn đáng kể so với nam giới không ăn. Các chuyên gia cũng nhận thấy rằng những người đàn ông ăn sản phẩm đậu nành, xác suất xuất hiện tình trang rối loạn chức năng cương dương cao hơn 3,46 lần những người không ăn.
Đậu phụ và các sản phẩm từ đậu nành rất giàu isoflavones – một kích thích tố nữ. Nếu ăn quá nhiều tự nhiên sẽ ảnh hưởng đến mức độ kích thích tố nam trong cơ thể của nam giới, dẫn đến một loạt các hậu quả xấu.
Do vậy, những ông bố tương lai không nên ăn quá nhiều đậu phụ. Mức độ cho phép chỉ khoảng 100 gram/tuần.
6 thực phẩm “giết chết” tinh trùng - 1
Nam giới không nên ăn quá nhiều đậu phụ (ảnh minh họa)
2. Bánh kẹo ngọt
Trong các loại bánh quy, bánh ngọt, sô cô la, salad, khoai tây chiên, bánh rán, bánh kem, khoai tây chiên, mì gói…. có chứa một lượng khác nhau các axit béo hay còn gọi là trans fat.
Loại axit béo này có thể làm giảm sự tiết nội tiết tố nam, tác động tiêu cực đến hoạt động của tinh trùng, gián đoạn phản ứng của tinh trùng trong cơ thể. Rất may mắn là nam giới thường không thích đồ ngọt. Tuy nhiên, ta cũng cần kiểm tra kỹ thành phần và lượng trans fat có trong thực phẩm trước khi ăn.
3. Bia
Bia không chỉ làm cánh đàn ông “xỉn” mà còn khiến họ khó có con. Nguyên nhân là do đồ uống này có thể làm giảm mức testosterone, làm giảm số lượng tinh trùng và  chứa một hóa chất giống như estrogen tự nhiên của môi trường (tương tự hoóc môn sinh dục nữ). Sự giảm testosterone và gia tăng hàm lượng oestrogen trong cơ thể nam giới sẽ ảnh hưởng xấu tới hoạt động của tinh trùng khi vào cơ thể người phụ nữ. Đây là một trong các nguyên nhân gây vô sinh ở nam giới
Khi nghiên cứu về mối liên hệ giữa việc uống bia và khả năng duy trì nòi giống của đàn ông, các nhà nghiên cứu tại Đại học Hoàng gia Anh nhận thấy rằng, để thụ tinh được trong trứng, tinh trùng phải phóng thích một số enzime cho phép phá vỡ màng trứng. Ở những người uống nhiều bia, hàm lượng oestrogen cao sẽ khiến hoạt động phóng enzime diễn ra trước khi tinh trùng tìm được trứng để thụ tinh.
4. Nội tạng động vật
6 thực phẩm “giết chết” tinh trùng - 2
Nội tạng cũng khiến nhiều ông bố tương lại bị tinh trùng yếu (ảnh minh họa)
Nhiều nam giới thích ăn nội tạng động vật, đặc biệt là khi ăn đồ nướng. Lòng, tràng, dạ dày, thận, gan…đang trở thành một món yêu thích của cánh đàn ông. Tuy nhiên gần đây các bác sĩ Đài Loan cảnh báo: Hãy cẩn thận khi ăn nội tạng bởi chúng có thể gây hại tinh trùng và thậm chí vô sinh.
Theo nghiên cứu mới nhất của Bệnh viện Chang Gung Memorial Đài Loan, nội tạng lợn, trâu, bò… có chứa chất cadmium, một loại chất có thể gây vô sinh nếu kết hợp với những người nghiện hút thuốc lá.
5. Cà phê
Các chuyên gia Trường Đại học Bradford (Anh) và California (Mỹ) cho rằng: Cánh nam giới nếu hằng ngày hấp thụ quá nhiều cà phê không những tự mình sẽ làm giảm số lượng tinh trùng mà số tinh trùng bị tổn hại cũng tăng lên với mật độ cao hơn so với những người đàn ông khác không uống hoặc chỉ uống hàng ngày một ít cà phê.
TS Andrew Wyrobek, người chủ trì cuộc nghiên cứu, khẳng định: “Những người đàn ông trong độ tuổi sinh sản hấp thụ từ 3 tách cà phê trở lên mỗi ngày sẽ gây tổn thương cho tinh trùng dẫn đến việc tái sắp xếp nhiễm sắc thể trong phôi. Điều này có thể làm chết phôi và gây ra các dị tật bẩm sinh về sau cho trẻ khi chúng được sinh ra”.
6. Gà rán và thực phẩm nướng
Nam giới nên chú ý, các chuyên gia đã chỉ ra, thịt nướng và các loại thực phẩm giàu tinh bột chiên có chứa chất độc acrylamide, một loại chất làm yếu tinh trùng. Ngoài ra, nó còn chứa kim loại nặng cadmium,được mệnh danh như “thuốc trừ sâu” rất độc hại cho tinh trùng.

Tay ai cũng đã có một bàn tay khác ủ ấy, còn em, em đã sẵn sàng để anh siết chặt tay hay chưa?

Một tối mùa đông, con phố nằm co ro uống trọn cái lạnh tái tê. Bên khung cửa sổ có giàn hoa tigon chằng chịt dây leo, anh nghe tiếng chuông gió gõ leng keng và kể cho em nghe câu chuyện còn dang dở: chuyện mùa đông.

Chuyện mùa đông, chuyện của những ngón tay đan…

Em biết không, khi trời trở gió, lòng trở vội nhớ thương đi tìm hơi ấm. Một hơi ấm rất đỗi giản đơn nhưng có người loay hoay rồi chần chừ mãi suốt mùa đông cũng không thể tìm thấy. Đó là câu chuyện ngày xưa em vẫn hỏi: chuyện của những ngón tay đan. Người ta bảo rằng một cái chạm tay thật khẽ giữa tiết trời sương giăng kín ngõ, gió thốc vào da cũng đủ làm cho một trái tim khác chộn rộn, rung lên nghe bình yên đến lạ. Sức hút từ hơi ấm bàn tay là thứ tình cảm không lời nhưng đầy ma lực. Đông về, có thể nhẹ nhàng đan từng ngón tay vào nhau, siết chặt một chút nữa, cùng lắng nghe tiếng chạm trái tim đang cựa mình thức giấc. Tay ai cũng đã có một bàn tay khác ủ ấy, còn em, em đã sẵn sàng để anh siết chặt tay hay chưa?

Chuyện của mùa đông 1

Chuyện mùa đông, chuyện của những kẻ cô đơn…

Người ta vẫn thường cô đơn vào mùa đông, đó là trạng thái lửng lơ khi cuộn tròn cảm xúc nằm lăn lóc một xó trong trái tim. Đôi lúc cũng chẳng phải một mình nhưng họ vẫn cứ lang thang trong thế giới của chính họ, không chịu thoát ra ngoài, không chịu phá vỡ tổ kén cô đơn đang ngày càng chồng chất, dày đặc. Người ta viện cớ mùa đông lạnh ủ mình trong chăn và ủ cảm xúc trong một con ngõ không lối thoát. Người ta lúc nào cũng ban cho mình cái đặc quyền được phép cô đơn, được phép sống với nó. Còn em, có anh ở đây rồi, em đừng cho phép mình cái đặc quyền ấy nhé…

Chuyện mùa đông, chuyện của những kẻ lười yêu…

Giá mà mùa đông có người để mong, để nhớ, để nhắc nhở mặc ấm lúc ra đường lúc sáng sớm gió lạnh. Ừ là giá mà thôi,  rồi để mặc hai chữ ấy trôi tuột đi theo mùa đông ảm đạm. Nhưng rồi chính đó lại là những người không chịu yêu, không chịu mở lòng ra, cứ mãi ôm khư khư thế giới của riêng mình vỗ về những ngày đông co ro nhớ thương một người nào đó không tên… Là lười yêu, là vì để mặc cho cảm xúc buông thả có cũng được mà không có cũng được…Em à, người ta lười yêu là vì người ta chưa tìm được hạnh phúc thực sự, còn em đừng lười yêu anh trong mùa đông nhé, sẽ cô đơn lắm…

Chuyện của mùa đông 2

Chuyện mùa đông, là chuyện về một người “cũ” gợi nhắc lại…

Con người ta ai cũng có những điều cũ về một người cũ ở một nơi cũ nào đó và mùa đông là thời điểm vô vàn cái “cũ” ấy có cớ để thức dậy luộm thuộm trong tim. Tại sao chúng ta được phép nghĩ đến tương lai, mơ về tương lai mà lại không được phép nhớ về quá khứ, dù chỉ một chút? Thực ra điều này cũng không có gì là sai lầm, là lén lút, chỉ là nghĩ về nó và nhớ một chút, mỉm cười một chút vì những ngày đã trôi đi rất xa ấy đã cho bản thân trưởng thành hơn rất nhiều. Thầm cảm ơn người “cũ” vì đã cho mình biết được rằng cần phải trân trọng hiện tại nhiều hơn. Cả anh và em đều đã-từng-yêu, chúng ta được phép nghĩ về họ, nhưng chỉ nhớ thôi, không được phép thương và yêu…

Cũng tại vì mùa đông, nên anh có vô vàn câu chuyện muốn kể với em… Và hãy để mỗi mùa đông là một câu chuyện nhỏ đầy kỉ niệm trong câu chuyện tình yêu của chúng mình em nhé!
 
Theo
 Ban Mai Xanh / Trí Thức Trẻ

Anh chỉ nói rằng đợi anh, sao anh không nói cho em biết đợi anh trong bao lâu? Hay chính thời gian đợi nhau là cái cớ để mình xa nhau, một sự xa nhau chầm chậm nhưng nhói lòng.

Chỉ vì một chữ “đợi”, một chữ “chờ” mà nhiều người cảm thấy sợ hãi thời gian. Vì đó là kẻ thù lớn nhất, tàn khốc nhất có thể trong chốc lát nhấn chìm hai chữ “đợi chờ”. Chúng ta thương nhau, yêu nhau nhưng liệu rằng chúng ta có thể kiên nhẫn chờ đợi nhau ở cuối con đường được không? 

Bản thân mỗi chúng ta đều không có đủ bao dung để nói rằng thời gian bao lâu không quan trọng và chỉ cần yêu nhau là đủ. Như thế là đang tự lừa dối lòng mình, và chẳng ai muốn đặt trái tim vào một con đường mạo hiểm không nhìn thấy điểm dừng. 

Chẳng phải tình yêu không đủ lớn, không đủ dài để có thể nắm lấy tay nhau đi hết chặng đường còn lại mà là vì chúng ta đang tự đưa nhau vào một bài toán không có đáp số, mãi mãi chỉ là một dấu chấm hỏi treo lửng lơ. Chúng ta chọn đợi chờ để yêu nhau nhưng có biết rằng đó cũng là cách để làm thương tổn tim nhau không? 

Thời gian có đủ để mình chờ nhau không anh? Em đã tự hỏi lòng mình rất nhiều lần chỉ duy nhất câu nói đấy, để rồi vin vào đó mà yêu anh, yêu lặng lẽ. Anh chỉ nói rằng đợi anh, sao anh không nói cho em biết đợi anh trong bao lâu? Hay chính thời gian đợi nhau là cái cớ để mình xa nhau, một sự xa nhau chầm chậm nhưng nhói lòng.

Thời gian có đủ để em chờ anh? 1
Con người ta vẫn luôn ích kỷ, nhất là trong tình yêu nhưng thực ra những kẻ ích kỷ chính là những kẻ yêu rất nhiều. Ích kỷ để giữ lấy nhau, ích kỷ để yêu nhau. Nhưng anh có thể cho em một thời hạn cho sự đợi chờ này hay không? Em chỉ cần thời gian đủ để yêu, để đợi, để mong và để đánh đổi cả tuổi thanh xuân để chờ một người. 

Nếu anh thương em thật lòng thì anh sẽ nghĩ đến cảm giác của một người mang trong lòng sự chờ đợi. Vì chờ đợi chẳng làm cho tình yêu vơi đi, nó có thể coi là thuốc thử đắng chát của tình yêu nhưng đừng để trái tim héo mòn vì đợi mà hãy là niềm hi vọng khi được chờ một người. 

Anh đã can đảm nói rằng “Hãy đợi anh” thì hãy can đảm cho em một niềm hi vọng, dù là nhỏ nhoi thì em tin mình sẽ làm được. Nếu kẻ đợi chờ là cái cảm giác khắc khoải khi đi trên một sa mạc đầy cát thì trách nhiệm của kẻ được chờ càng nặng nề hơn. Anh có làm được không?

Em vẫn chờ, em vẫn đợi, nhưng anh hãy gia hạn cho em thời gian đủ để em đợi được không?

 
Theo
 Phong Linh / Trí Thức Trẻ

Giá như, tớ có được một chút, một chút mạnh mẽ, một chút bản lĩnh, một chút kiên cường, thì tớ sẽ không phải dựa dẫm hay ỷ lại ở cậu nhiều thế.

Cậu biết không, một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày, nhưng chỉ có những tháng cuối năm là làm lòng tớ chộn rộn nhất. Bởi lẽ, tớ đang háo hức cho một năm mới với khởi đầu tốt lành hơn, và cũng bởi đó là tháng của những người quan trọng nhất đối với tớ, trong đó có cậu.

Tháng 12, tớ lẩm nhẩm đếm từng ngày khi cơn mưa phùn giữa đông lạnh đến cắt da cắt thịt giăng giăng khắp lối. Trong khi tớ cứ hít hà sụt sịt vì lạnh thì cậu lại quá đỗi vui vẻ, lúc nào cũng cười to, vì “ ấm mà”. Có lẽ vì sinh ra vào những ngày đông, nên đứa con Ma Kết như cậu mới có thể lạnh lùng đến vậy. Mẫn cảm đa nghi, thích nghĩ ngợi lung tung. Vẻ ngoài của cậu, điềm tĩnh, đĩnh đạc, giống như cả thế giới chẳng có gì có thể ảnh hưởng hay tác động đến cậu, dù cho, trong lòng đang dậy sóng vẫn rất lý trí, khó tiếp cận.

Thư gửi cô gái Ma Kết của tôi 1

Phải rồi, cậu luôn phân biệt rất rạch ròi những thứ của cậu và của người khác. Là của người khác, thì cậu sẽ không mảy may thèm muốn, hay khao khát, thậm chí, cậu còn chẳng quan tâm đến sự tồn tại của nó. Vậy nên, cậu đã làm tổn thương biết bao người, chỉ vì cái tính cách mà người ta gọi là “ máu lạnh”, tàn nhẫn ấy. Nhưng, nếu là của cậu, thì cậu sẽ bằng mọi giá giữ chặt lấy, dù có sứt đầu mẻ trán, hay toàn thân đầm đìa là những vết thương, cậu cũng sẽ không bao giờ buông tay. Giá như, tớ có được một chút, một chút mạnh mẽ, một chút bản lĩnh, một chút kiên cường, thì tớ sẽ không phải dựa dẫm hay ỷ lại ở cậu nhiều thế.

Là biểu tượng của đất, sao chiếu mệnh là sao Thổ, Capricorn như cậu có nhiều tham vọng, cương quyết, khá lạnh lùng và hay u sầu. Sự mệt mỏi không bao giờ đánh gục cậu, cậu làm việc rất chăm chỉ và sẵn sàng hi sinh bản thân nếu cảm thấy cần thiết. Cậu lên kế hoạch một cách tỉ mỉ và cẩn thận những mục tiêu và cách để đạt được chúng. Người Capricorn rất nghiêm túc, trung thành và chung thủy, nhưng không quá tình cảm. Lòng tự trọng cao đến ngất ngưởng, “sĩ diện”  đến chết, dù tim đã vỡ tan thành trăm mảnh nhưng vẫn mỉm cười với mọi người "it’s ok, I’am fine". Cậu biết không, những lúc ấy, tớ thấy cậu thật ngốc, thật ấu trĩ, sao có thể cứ cứng đầu như vậy, ngang ngạnh như vậy, luôn còn có tớ ở đây, để cậu dựa dẫm cơ mà?

Thư gửi cô gái Ma Kết của tôi 2

Có ai đó từng nói rằng, những người thuộc cung Ma Kết, rất “keo kiệt” và vị kỉ, chỉ biết đến bản thân. Lúc ấy, chúng mình chỉ nhếch mép bỏ qua, và chẳng quan tâm thêm nữa. Cần gì phải giải thích với những người chẳng hiểu mình, cậu nhỉ? Thật sự, Ma Kết rất rộng lượng và không hề ích kỉ khi đó là những cảm xúc thuộc về trái tim. Là người tồn tại trong cuộc sống của họ, quan trọng với họ, họ sẽ hết lòng hy sinh và suy nghĩ cho người đó, chẳng bao giờ tính toán hay đòi hỏi nhận lại. Con người họ, rất dễ bị người khác hiểu lầm. Giống như cậu vậy. Nhưng có sao? Người cần ở lại thì sẽ ở lại thôi.

Trước giờ, tớ chưa từng nghĩ mình có thể “chơi” lâu dài với một người Ma Kết. Vì tính cách của chúng mình khác biệt quá, thậm chí đôi lúc còn cãi nhau chí chóe, chiến tranh lạnh đến cực điểm cũng bởi không thể hiểu được quan điểm hay lối tư duy suy nghĩ của đối phương. Nhưng vẫn ổn, ngược xuôi ngang dọc, chúng mình vẫn bên nhau, an lành cùng nhau vượt qua biết bao mùa đông “ấm”.

Gió về rồi, cậu còn cái hẹn café với tớ đó, nhớ chứ?
 
Theo
 Hạ Anh / Trí Thức Trẻ

Tuấn Còi Blog