Mình không cưới được không anh? (P.4)

Monday, 3 November 2014

Đây là vòng tay mà Hoài luôn khao khát nhưng chưa bao giờ Quang ôm trọn lấy cô như lúc này.
Nghĩ đoạn, Thảo ôm mặt khóc nức nở. Cô đang ghen sao? Cô có quyền gì mà ghen với quá khứ của người ta chứ? Cô đang hận sao? Vô lý, cô đâu đủ tư cách mà hận anh? Anh đang đùa bỡn với cô ư? Không, cô tin là không phải vậy, chỉ là anh chưa nói hết cho cô biết về anh, mà đúng, cô đã bao giờ hỏi về anh đâu mà anh nói.
Mình không cưới được không anh? (P.4) - 1
Những hạt mưa xiên như càng làm tăng thêm nỗi lòng thê thảm trong cô. Bất ngờ dì cô gõ cửa:
Dậy chưa con?
Dạ, con dậy rồi dì ạ.
Vậy ra biển ngắm mưa với dì không?
Vâng ạ! – Thoáng ngạc nhiên, rồi Thảo mỉm cười - Ừ thì ngắm mưa trên biển nào.
Cô che ô để chân trần bước trên bãi cát hoang sơ. Biển Trà Cổ yên bình quá, nhất là ngày mưa như này lại càng yên bình hơn bao giờ hết. Những hạt mưa đan chéo, nhảy trên mặt nước thật vui mắt. Tâm hồn Thảo nhẹ bẫng, cô mỉm cười vì thấy mình quyết định đúng khi đến đây.
Đằng xa, có một người thanh niên khuôn mặt thanh tú, che ô đi phía ngược lại. Dì cô mặt tươi cười bắt chuyện:
Cậu Hải lên hôm nào vậy? Sao không gọi trước để tôi chuẩn bị.
- Cháu chào cô, cháu vừa lên xong, thấy hai người ngắm mưa nên cũng nổi hứng đi dạo. Cô chuẩn bị phòng cho cháu nhé!
Ừ, cháu ở đây với Thảo, cô về dặn lễ tân chuẩn bị phòng. – Nói đoạn dì cô tất tả đi về. Có lẽ là khách quen.– Thảo nghĩ vậy.
Đang nhìn theo bóng dì, Thảo quay ra gặp ánh mắt thèm muốn của người thanh niên tên Hải. Cô lấy làm khó chịu.
- Em mang máy ảnh ra chụp mưa hả? Chụp tặng anh mấy kiểu được không? – Hải lên tiếng phá tan sự im lặng.
- Vâng, nhưng để lúc khác ạ, em hơi mệt, em về trước đây!
Nói đoạn cô rảo bước đi nhanh về phía nhà nghỉ, vẫn cảm giác ánh mắt khao khát khiến cô khóc chịu đang dõi theo sau.
***
Cùng lúc ấy, Quang não nề tu từng chén rượu đầy. Hôm qua, anh vào phòng bệnh của Thảo nhưng không thấy cô đâu, anh điên cuồng đi tìm cô khắp nơi, điên cuồng nhắn tin, gọi điện mà không thấy hồi âm. Nỗi sợ hãi mơ hồ dội về, ký ức buốt lạnh kéo đến dìm anh xuống cùng cực của nỗi đau. Anh sợ rằng, nếu anh không tìm cô thì cô sẽ vĩnh viễn tuột mất khỏi tay anh như Huyền trước đây.
Hoài lại một lần nữa chứng kiến người mình yêu suy sụp. Ngày trước, khi Huyền mất, anh cũng từng suy sụp như thế, từng đắm chìm trong rượu và thuốc lá, từng đày ải bản thân một cách thậm tệ như vậy. Rồi mãi sau này, khi mà nỗi đau dần nguôi ngoai và nụ cười anh thật sự trở lại thì Thảo xuất hiện. Hoài đau khổ, lặng lẽ đi bên cạnh anh, nhìn anh ngày càng tiều tụy.
- Tại sao Thảo lại bỏ đi hả em? Tại anh không xứng hay sao?
Anh đau khổ rên rỉ, còn Hoài chỉ biết lau từng giọt nước mắt mặn chát. Rồi anh đứng lên đi về phía cửa.
Anh đi đâu vậy?
- Anh đi tìm Thảo, chắc chắn cô ấy đang ở gần đây thôi.
Hoài đứng lên đuổi theo nhưng không kịp, người phục vụ giữ cô lại để thanh toán.
***
Biển Trà Cổ đêm mưa tĩnh mịch. Đây quả là nơi lý tưởng cho những ai muốn trốn chạy. Đang cuộn trong chăn ấm và xem một bộ phim lãng mạn bỗng ở ngoài có tiếng gõ cửa. Thảo chạy vội ra mở cửa, là Hải, một tay anh cầm chai bia, một tay bê đĩa mực nướng thơm phức.
- Có việc gì vậy ạ?
- Hôm nay sinh nhật anh, anh vào phòng em mời em chia vui được chứ?Cô biết thừa, sinh nhật ư? Đó chỉ là cái cớ, cái cớ để Hải vào được phòng cô. Có lẽ hắn đang nhầm cô với gái bán hoa chăng?
Mình không cưới được không anh? (P.4) - 1
Cô đứng gọn sang một bên cho hắn lách người vào. Vì từng trải qua sự đau khổ, với tâm lý chẳng còn gì để mất, giờ đây, với loại đàn ông này cô coi thường lắm. Hắn đứng dậy đóng cửa phòng, rồi quay vào nhìn cô thèm khát.
- Em có muốn vui vẻ không?
Mặt cô lạnh băng, nhìn hắn không chút biến sắc.
- Anh muốn gì?
Hắn lao vào cô quờ quạng và ôm hôn tới tấp, rồi nói trong tiếng thở hổn hển:
- Muốn em.
Cô cười chua chát, khiến hắn thoáng giật mình.
- Em bị HIV anh có còn muốn nữa không?
- Em đùa à? – Mặt hắn thoáng biến sắc, buông cô ra.
- Em không đùa, nếu anh không tin cứ thử, 6 tháng sau đi xét nghiệm nhé!
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn mai mỉa, hắn choàng đứng lên sợ hãi, bước vội ra khỏi cửa. Cô với theo: “Còn bia với mực này anh?”. Hắn thoáng dừng bước rồi đi thẳng. Cô đóng rầm cửa cười chua chát. 
Có lẽ, ai cũng ghê tởm căn bệnh của cô nhưng tại sao Quang lại không sợ? Tại sao anh khiến cô yêu anh nhiều đến thế? Cô mở bia tu ừng ực...  thứ nước đắng chát. Từng giọt nước mắt rơi tràn xuống má cô nóng hổi.
Cô nhớ Quang quay quắt, thật sự giờ này cô chỉ muốn chạy đến bên anh, chỉ muốn được anh ôm thật chặt, chỉ muốn tựa vào vai anh mà khóc!
***
Cùng lúc đó, Hoài hớt hải đến đón Quang. Anh say xỉn và nhân viên nhà hàng đã lấy điện thoại gọi cho cô. Hoài đến, nhìn thấy Quang nằm bệt trên bàn. Gọi một chiếc taxi, Hoài đưa anh vào nhà nghỉ gần đấy.
Hoài gắng sức để cởi được chiếc áo toàn mùi rượu trên người Quang, anh nửa mơ nửa tỉnh ôm chặt lấy cô. Cô không chống cự. Đây là vòng tay mà cô luôn khao khát nhưng chưa bao giờ ôm trọn lấy cô như lúc này. Anh ôm hôn tới tấp, cô cũng nồng nhiệt đáp lại, anh lần mò tìm kiếm cô...
Nhưng khi đang chuẩn bị cao trào thì anh lại gọi tên Thảo. Cô choàng dậy, đẩy anh nằm xuống bên cạnh, rồi nhanh chóng mặc lại đồ và bỏ chạy khỏi nhà nghỉ. Anh mơ hồ với theo, miệng vẫn không ngừng gọi tên Thảo.
Mưa đan xiên tê buốt. Hoài bước ra đường, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước, cô không rõ đó là nước mắt hay nước mưa. Hoài đã thất bại, cô chỉ là kẻ thất bại.
Cô cứ nghĩ, chỉ cần Thảo biến mất, anh sẽ yêu cô, sẽ là của cô nhưng cô đã lầm, anh yêu Thảo là thật chứ không phải là tình cảm ngộ nhận. Cô đã thất bại, hoàn toàn thất bại, ngay cả trong cơn mê anh vẫn nhớ về Thảo, nhớ về cô gái mạnh mẽ ấy.
Mưa xiên lạnh buốt, lặng lẽ dáng một người con gái bước xiêu vẹo…
Sáng hôm sau, chuông điện thoại reo khiến Quang tỉnh giấc, anh ngạc nhiên khi thấy mình đang nằm ở một nơi xa lạ, đầu anh đau như búa bổ. Với điện thoại, là tin nhắn của Hoài: “Thảo đang ở Trà Cổ, địa chỉ…”, anh hét lên sung sướng, cười ra nước mắt, thầm cảm ơn Hoài đã giúp đỡ anh. Anh vội vàng gọi điện thoại cảm ơn Hoài và nhanh chóng lấy xe máy vội phóng đi, miệng anh mỉm cười thật tươi, dường như cơn đâu đầu đã tan biến hết...

(Còn nữa)
Cuối cùng, Quang cũng đã có cơ hội để tìm thấy người con gái anh yêu. Vậy tập cuối của truyện sẽ diễn ra như thế nào, mời các bạn đón đọc phần tiếp theo vào lúc 9h00 ngày 4/11/2014.

No comments:

Post a Comment


  • » Truyện Ngắn

  • » Truyện Dài Kỳ

  • » Góc Trái Tim

  • » Truyện Cười

  • » Bạn Trẻ - Cuộc Sống

  • » Truyện Kinh Dị

  • » Thơ Tình

  • » AEGISUB

  • » PROSHOW PRODUCER

  • » Web - Wap